Bà mẹ đơn thân 4 năm tủi nhục ăn Tết xa quê

(ĐSPL) – Thảo, một bà mẹ đơn thân 4 năm ở lại Hà Nội tủi nhục ăn Tết nuôi con, bởi cô không thể bế theo đứa bé mới sinh mà không có bố về nhà.

Họ, những người mẹ đơn thân chấp nhận một mình nuôi con vì nhiều lý do khác nhau. Do lỡ làng trong chuyện tình cảm, hay có cú sốc về tâm lý không muốn lấy chồng nhưng vẫn muốn có con đã lựa chọn giải pháp này. Cũng có người chấp nhận đơn thân nuôi con sau khi ly hôn… Họ khao khát làm mẹ nhưng không chấp nhận lấy người đàn ông mà họ không yêu hay chung sống với người cha bạc bẽo.
Thế nhưng, làm mẹ đơn thân họ phải chịu áp lực từ nhiều phía. Áp lực tinh thần từ dư luận xã hội với những quan niệm, định kiến khắt khe. Người cảm thông, thương cảm, người lại dè bỉu, đàm tiếu. Bên cạnh đó là gánh nặng kinh tế mà các mẹ đơn thân phải một mình đối mặt, chưa kể áp lực một mình chăm sóc khi con đau ốm, nuôi dạy con nên người.
Tất cả những khó khăn đó không làm họ chùn bước mà vẫn quyết vượt qua tất cả để chăm sóc con, dành mọi thời gian, tình cảm để bù đắp những thiếu thốn, thiệt thòi mà một đứa trẻ không cha phải chịu. Cùng đón đọc những câu chuyện cảm động về Bà mẹ đơn thân nuôi con trên báoĐời sống và Pháp luật.

Nếu ai hỏi tôi nơi nào trên thế gian này có nhiều thanh âm buồn nhất, não nề nhất thì câu trả lời sẽ là dãy trọ tôi ở ngày mới tốt nghiệp đại học. Nơi đó – một xóm trọ tồi tàn và đương nhiên rẻ tiền chỉ dành riêng cho dân lao động và những đứa thất nghiệp chưa kiếm được đồng nào nuôi thân.

Tôi nhớ như in từng gương mặt, giọng nói và cả số phận của những người hàng xóm nghèo tiền, nghèo bạc nhưng luôn vui vẻ mang cho mớ rau, quả trứng những khi biết tôi không còn đồng nào trong túi. Sẽ chẳng bao giờ tôi quên được gương mặt xạm đen vì bụi đường của những bác gái bán rau rong hay hốc mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, vì bị khói ám của chị bán ngô nướng bên ngoài cổng khu công nghiệp, cả những tiếng bát đũa xô vào nhau loảng xoảng mỗi khi mấy cặp vợ chồng công nhân cãi vã. Nhưng điều ám ảnh tôi hơn cả là cái dáng bế con và tiếng hát ru con ngủ của cô bạn cùng tuổi tên Thảo.

Bà mẹ đơn thân 4 năm tủi nhục ăn Tết xa quê - Ảnh 1
Mẹ đơn thân nuôi con (ảnh minh họa)

Thảo quê ở Thái Nguyên, nhà nghèo lại đông anh em cô chỉ được học hết lớp 9. Năm 17 tuổi, cô theo bạn lên Hà Nội làm thuê kiếm sống và cóp nhặt tiền gửi về quê cho bố chữa bệnh. Bố Thảo bị ngã giàn giáo khi đi xây nên bị liệt nửa người. Tâm trí ông vẫn tỉnh táo nhưng thân thể thì nhức buốt không cử động được nên rất hay bẳn tính, càng ngày càng hà khắc với mẹ con cô.

Cho đến khi tôi chuyển khỏi xóm trọ thì đã có 4 cái Tết Thảo phải ở lại Hà Nội. Là vì cô không thể bế theo đứa bé mới sinh mà không có bố về nhà. Bố mẹ Thảo không chấp nhận điều đó, họ không muốn tin vào sự thật con gái không chồng mà chửa lại dám cả gan sinh ra đứa bé ấy. Thảo trong mắt của bố mẹ “là đứa mất nết, đứa bôi tro trát trấu vào mặt bố mẹ anh em, hủy hoại thanh danh của cả gia đình, là loại con gái trời đánh…”.

Trong xóm trọ tôi là người thân với Thảo nhất chắc do cùng tuổi nên dễ nói chuyện, có chuyện gì hai đứa cũng kể cho nhau nghe. Những buổi tối không phải đi dạy gia sư, tôi hay giúp bạn mình trông bé con để cô sắp sửa hàng hóa đi chợ sớm.

Con gái Thảo lúc mới sinh được hơn hai cân, bé gần bốn tuổi nhưng nói ngọng líu ngọng lô lại hay ốm vặt. Nhìn cái vẻ mặt đầy lo lắng và dáng đi vội vã, liêu siêu của bạn mỗi khi con đổ bệnh, tôi lại thấy lòng mình đắng đót.

Tôi không hiểu vì sao người đàn ông năm xưa lại có thể nhẫn tâm gạt bỏ giọt máu của mình như thế. Thảo bảo mình đã bị lừa một cách ngoạn mục mà chẳng hề biết gì. Lên Hà Nội được nửa năm thì cô quen bố của đứa bé, họ dọn về ở chung như rất nhiều những cặp đôi khác. Thảo xác định gắn bó nên luôn ngoan ngoãn chăm lo, phục tùng chăm lo cho con người ấy. Cô yên tâm chạy chợ, yên tâm sẽ người lấy mình làm vợ nên cũng yên tâm mang bầu.

Vì quá yên tâm và tin tưởng nên Thảo không thể ngờ rằng gã trai kia dám vứt hết đồ đạc của cô ra khỏi xóm trọ khi cái thai trong bụng được 4 tháng. Bố mẹ cô còn cay nghiệt từ mặt con khi biết tin đó. Thảo sống mà tưởng như đã chết, năm lần bảy lượt định tìm đến cái chết để kết liễu cuộc đời của cả hai mẹ con.

Thế nhưng không phải cứ muốn chết là chết được, Thảo vẫn sống cho đến ngày sinh con, sống đến ngày gặp tôi và có lẽ sẽ sống thêm vài chục năm nữa để được lên chức bà ngoại… Theo hướng xô đẩy của dòng đời, cô quyết tâm dù làm mẹ đơn thân nhưng vẫn quyết nuôi con khôn lớn bằng người.

Với người mẹ tội nghiệp ấy, 365 ngày trong năm đều giống nhau, không có ngày nào là ngày vui cũng chẳng có ngày nào là ngày buồn. Những vết thương lớn trong đời đã khiến tâm hồn người con gái mới ngoài hai mươi dửng dưng với mọi biến chuyển của cuộc đời.

Đêm nào Thảo cũng hát ru con. Qua mấy tấm vách phòng trọ, tôi nghe văng vẳng tiếng hát của một người mẹ rất đỗi yêu con nhưng lẫn trong chuỗi âm thanh êm ái ấy là những hờn trách, ai oán cho số phận mình.

Tôi đã từng thấy rất nhiều người mẹ đơn thân nuôi con dù lắm tiền nhiều của, dù vàng bạc đeo đầy người mà đôi mắt vẫn không lúc nào hết u sầu. Đằng này Thảo chẳng có gì, không nhà cửa, không gia đình, không được người thân cảm thông, chấp nhận… Bạn tôi chỉ có một quá khứ đầy nước mắt và cô con gái quanh năm ốm đau…

(Còn nữa)

Minh Anh
Báo Đời sống & Pháp luật